Home >> Giới thiệu >> Giới thiệu

Giới thiệu

Phạm Thanh Bình là ai?

Me-cua-pham-thanh-binh

Hình ảnh người mẹ tàn tật của Phạm Thanh Bình

Tôi tên đầy đủ là PHẠM THANH BÌNH, năm nay tôi 34 thuổi, hiện tại là CEO Công ty TNHH  ĐẦU TƯ$PHÁT TRIỂN GIÁO DỤC HBA. Tôi sinh ra và lớn lên tại Bắc Giang, cái nơi mà người dân địa phương phải công nhận là nơi: “ CHÓ ĂN ĐÁ, GÀ ĂN SỎI”; gia đình của tôi thuộc dạng nghèo bền vững. Tôi nhớ từ khi tôi học cấp 1 đến hết cấp 3, gia đình tôi luôn được hưởng chính sách trợ cấp của nhà nước.

Tôi là người hoàn toàn bình thường, không bị cụt chân cụt tay, không bị mồ côi cha mẹ. Và một điều đặc biệt là mẹ tôi thì bị tàn tật, may sao sinh ra 3 anh em tôi thì lành lặn.

Tôi sinh ra trong gia đình hoàn cảnh như vậy .Và tôi hiểu là mình cần phải lỗ nực nhiều để mình có thể làm việc được. Và tôi cũng xuất thân giống các anh chị, hoàn toàn trắng tay. Bố mẹ tôi, không cho tôi bất cứ 1 xu nào để làm việc hết.

Hiện tại tôi đang là giám đốc của công ty Home Bee, chuyên phân phối hàng tiêu dùng chất lượng và là chuyên gia đào tạo, xây dựng đội nhóm kinh doanh thành công trên nền tảng Internet.

Tôi có 5 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực ứng dụng nền tảng công nghệ giúp một số doanh nghiệp phát triển mạnh như: thế giới đồ lót 12h, Hệ thống bán online của Nuskin, Mỹ phẩm Hàn Quốc…

Năm 2004, sau khi tốt nghiệp phổ thông,nhà nghèo quá(mẹ thì bị tàn tật, bố tôi đi xây để phụ giúp gia đình), lúc đó tôi không có tiền học học ĐH tôi đi LANG THANG làm đủ mọi nghề:phu hồ(nói vui với mọi người là kỹ sư xây dưng);việc thứ 2 tôi làm là thợ lò đúc, rồi thợ làm điện nước.

Năm 2006 thì tôi tham gia nhập ngũ rất vinh dự được đứng trong hàng ngũ quân đội nhân dân, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà Nước.  vì ở trong môi trường này, tôi học được rất nhiều điều thú vị và trải nghiệm bản thân.

pham-thanh-binh-nhap-ngu-nam-2006

Phạm Thanh Bình gia nhập Hải Quân Nhân Dân Việt Nam

Khi ở trong môi trường này, tôi được rèn luyện từ cách ăn nói, đi đứng, chơi đàn, sáo, viết content, à quên viết thư và lao động hăng say. Lao động trong quân ngũ khác với lao động bên ngoài.

Lúc đó là trời mùa đông, tại quân cảng Vịnh Hạ Long, đơn vị chúng tôi là đơn vị tàu chiến. được giao là bốc những hòn đá to 40kg, để kè 3km đê biển bị sạt lở. Ban ngày đi bốc đá, ban đêm khi thủy triều rút, tôi cùng các đồng đội đi theo con tàu há mồm ra ngoài biển đội cát đổ lên tàu. Khi đầy cát, tàu chở chúng tôi đến bãi nuôi con tu hài( vòi voi), tôi cùng đồng đội lại đội cát đổ vào xọt để thả xuống biển, Cứ như vậy suốt 6 tháng.

Khi tôi kể câu chuyện này cho bạn bè, họ nói là quân đội giống như trại cải tạo lao động. Đối với tôi đó không phải là trại cải tạo, đó chính là thử thách để tôi vượt qua.

Một điều đặc biệt tôi học được trong quân ngũ đó là khả năng viết lách của tôi đi lên từng ngày. Mỗi ngày tôi viết 1 lá thư cho người  yêu ở quê và 2 lá thư cho 2 cô gái không quen biết. Không ngờ sau 1 tháng, 2 cô gái không quen biết bắt xe ra tận đơn vị của tôi.

Năm 2008, thì tôi xuất ngũ và được nhà nước hỗ trợ kinh phí là 12tr đồng.

Tôi xin bố mẹ 5 triệu để vào lò luyện thi và đỗ 3 trường Đại Học(ĐH Hàng Hải, ĐH Công Nghiệp Sao Đỏ, ĐH Thủy Sản. Tôi quyết định 1 mình vào Nam học ĐH Thủy Sản, chuyên ngành Đóng Tàu Thủy. Trong thời gian học tôi cũng trải qua thời kỳ hoàng kim nhất. Đó là ban ngày thì lên giảng đường, ban đêm thì làm tại các nhà hàng ven biển để kiếm thêm thu nhập.

Đến năm 2012, ra trường, tập đoàn Tàu thủy Việt Nam phá sản, ông Phạm Thanh Bình CTHĐQT của tập đoàn trùng tên với tôi bị bắt,  đương nhiên lúc đó là tôi THẤT NGHIỆP.

Cũng rất may là do mối quan hệ khi thời sinh viên, tôi tham gia các hoạt động của trường, hội sinh viên nên được các thầy để ý. Và tôi được gọi lại vào trường làm giảng viên và công tác tại Ban Phát triển và chuyển giao công nghệ(Hiện tại Ban này hình như bị xóa bỏ, chắc do tôi nghỉ việc) Tại đây, tôi cũng học hỏi được rất nghiều về công nghệ mới áp dụng vào sản xuất và tôi nghĩ công nghệ càng ngày phát triển sẽ làm thay đổi, giúp ích cho cuộc sống của chúng ta.

pham-thanh-binh-la-giang-vien-dai-hoc-nha-trang

Thầy Phạm Thanh Bình dẫn sinh viên đi thực tập tại Viện Nghiên Cứu Chế Tạo Tàu Thủy

Khi làm việc ở Ban tôi được giao rất nhiều việc: tôi có thể sửa chữa máy tính, quản lý website, phụ trách trình bày, Viết nội dung tiếp thị cho Ban và đăng bài viết về những công nghệ mới.

Nhưng thực ra tôi tôi chỉ làm ở cấp độ nghiệp dư, tự mày mò, tính toán.

Và thời điểm này Ban của tôi cũng tuyển thêm một số đ/c:  “con ông cháu cha” về phụ trách các mảng của tôi đang làm.

Và tôi nhận ra rằng, mình không làm việc gì đấy để đóng góp cho Ban, thì lúc này khả năng lớn là tôi sẽ bị đuổi việc. Lúc đó tôi nhận ra rằng: viết bài, tôi không giỏi bằng mấy ông học Bách Khoa và Ngoại Ngữ; quản lý web, sửa máy tính không giỏi bằng mấy ông công nghệ thông tin. Và tôi nhận ra một điều duy nhất mà tôi có thể làm đó là đi tiếp thị sản phẩm mới của Ban.

Vào tháng 1/2013, tôi được nhận vị trí mới là Trưởng Ban tiếp thị sản phẩm. Lúc này có mình tôi làm tại vị trị này.

Mỗi một ngày nhiệm vụ của tôi làm thế nào để bán được 5 máy lọc nước mang thương hiệu của trường. Nhưng thực tế đây là sp nhập từ Nga và có cải tiến lại một số tính năng.

Tôi làm việc này suốt 1 năm và vừa bán vừa kiêm lắp đặt cho hộ dân.

Buổi sáng lên giảng đường đi dạy; buổi chiều bịt kín khẩu trang, mang truyền đơn đi dải khắp các ngã ba, ngã tư để người dân họ nhận được tờ rơi tiếp thị sản phẩm của tôi.

Tuy nhiên, trong quá trình tôi cứ đi tiếp thị và kiêm luôn chân thợ lắp đặt thì tôi cảm thấy không ổn. Vì công việc này mình làm mãi cũng không khá nổi và những đ/c con ông cháu cha làm cùng Ban với tôi lại được hưởng lợi.  Chúng nó thì đc khen thưởng, còn tôi thì cứ lầm lũi một mình tác chiến.

Nhiều khi tôi đi tiếp thị mời Khách hàng đến dự hội thảo, còn bị cả gia đình khách hàng đuổi đánh, chửi bới. Nói tôi là thằng đa cấp, lừa đảo..

Và tôi nhận ra rằng tất cả những đ/c ngồi máy lạnh tại Ban thời điểm đó, tất cả sẽ chết đói nếu tôi không đi bán máy lọc. Lúc này tôi thấy tầm quan trọng cực lỳ lớn của việc bán hàng.

Vào tháng 1/2014 thì tôi chính thức nghỉ việc tại Ban PT& Chuyển Giao CN.

Tôi lại đi lang thang kiếm việc tại TP. Nha Trang. May mắn lại đến với tôi khi tôi gặp được 1 người em cùng lớp đang kiếm tiền trên mạng. Hiện tại người em của tôi đang sở hữu chuỗi bất đs cho thuê tại Nha Trang.

Người em này có bày cho tôi cách kiếm tiền trên mạng, đó là khảo sát, tức là lập máy ảo, mail ảo. Mỗi khảo sát mình được 1 số tiền đô nhất định và quy đổi ra tiền việt. Mỗi tháng tôi cũng kiếm từ 7-10 tr. Nhưng trả giá đó là sức khỏe của tôi. Có nhiều khảo sát, phải canh me lúc nửa đêm, gần sáng. Tôi thức triền miên và bị nhiều chứng bệnh khác nhau.

Tháng 9/2014, thì tôi chia tay với nghề kiếm tiền online này.

Tháng 10/2014. Tôi vào Vũng Tàu để làm thuê cho tập đoàn thép PEB của Châu Âu. Tôi làm giám sát chất lượng sản phẩm.

Tháng 1/2015, tôi chuyển qua làm quản lý sản xuất cho tập đoàn thép Nippon của Nhật Bản.

Trong thời gian làm việc, thứ 6, thứ 7, chủ nhật rảnh rỗi là tôi tham gia rất nhiều khóa học về Internet Marketing của tất cả các diễn giả hàng đầu Việt Nam: Nguyễn Vĩnh Cường, Phạm Thành Long, Richdad Loc, Nguyễn Quang Ngọc.. và một số diễn giả trên thế giới: Thony Robbin, Adam Khoo.

Một tháng sau đó, bố tôi bị bệnh và qua đời. Một điều tội lỗi nhất trong cuộc đời của tôi đó là, tôi chưa kịp báo hiếu cho bố tôi. Từ nỗi đau này đã tạo cho tôi một động lực đó là: “ HÃY HÀNH ĐỘNG VÌ NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU THƯƠNG”. Và tôi quyết định nghỉ việc làm công ăn lương. Sau 5 năm đi học về online, tôi quyết định khởi nghiệp bằng nền tảng internet. Tôi đi theo học tất cả những thầy giỏi về lĩnh vực này để phát triển bản thân và mang kiến thức mình học được để trao giá trị cho cộng đồng.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

/*mở đóng nút*/